28.1.08

Tình yêu như trái phá con tim mù lòa

Có vẻ như 1 ngày anh yêu em sẽ rất xa
Em gắng chờ


Nếu một ngày anh là em, anh sẽ thấy những tờ giấy nhắn tin nhỏ xíu đó nặng nề với em như thế nào, những tấm thiệp đó làm em buồn nhiều như thế nào. Khi em ko có ở đây thì anh sẽ làm gì, trong khi ngay trước mặt em anh có thể chat hay gọi dt hay nhắn tin? Sẽ không có sự khác biệt nào giữa 1 thân xác bên cạnh em & 1 tâm hồn bên cạnh người khác.


Sáng hôm trước là những tấm hình, sáng hôm qua là thiệp, sáng hôm nay là những dòng viết chung trong quyển sổ lúc nào anh cũng mang theo người. Ngày mai sẽ là gì nữa mà anh không biết cái gì là cái không vui đối với em? Nếu trước mặt anh em cũng giả vờ vui thì anh chẳng khác gì những người khác. Anh cứ mãi càu nhàu em, bởi anh không là em, & anh không thấy những thứ đó đang đè nặng em. Anh có cất những thứ đó đi đâu cũng vậy thôi, & nếu những thứ đó cứ mãi ở bên anh thì sẽ không có chỗ cho em đâu.


Em biết em đang đánh đổi những thứ chắc chắn có để chạy theo 1 điều gần như chắc chắn không có. Ai cũng nói em khờ kìa, vì người ta không hiểu điều gì quan trọng với em, vì người ta không biết em cần cái em chưa bao giờ có, một người yêu thương em. Anh có biết bỏ hết mọi thứ để đổi lấy 1 người không yêu mình, lúc nào cũng quan tâm người khác là thế nào ko?


Có vẻ như những gì anh nói với em, rằng đừng nói gì đến người ta nữa dù người ta có nói gì em, coi như là vì anh, tất cả chỉ để bảo vệ người ta thôi, vì anh sợ người ta buồn, còn em có buồn thế nào em vẫn chịu đựng dc mà. Có vẻ như em ngu ngốc phải không, vì anh nói gì em cũng làm theo, vì anh nói nhớ em rồi ngay sau đó quay qua nói với người khác rằng anh không nói chuyện với em lâu rồi, vì anh nói khi em ở bên anh thì sẽ chỉ có em mà thôi


Mỗi ngày đều quá ngắn để em yêu thương anh, nhưng lại quá dài để anh nghĩ tới em
Chắc sẽ đến 1 lúc không còn nước mắt, có lẽ lúc đó sẽ không thể bên anh được nữa
Không muốn ở nhà nghĩ quẩn mãi
Dọn bàn thờ rồi nhé, chiều sẽ dọn chân cầu thang
Tết rồi...
Bắt đầu mệt mỏi, 1 chút thôi, mai sẽ hết...

No comments: