29.5.08

Ghét

Cho những ai ghét tôi nhé : )


Bạn biết không? Bạn có thể quan trọng đối với 1 người quan trọng của tôi, nhưng đối với tôi bạn chẳng có ý nghĩa gì cả. Bạn có thể lớn về tuổi đời hơn tôi. Bạn có thể từng trải hơn tôi và bạn hiểu cuộc đời này hơn tôi. Nhưng bạn có chắc bạn hiểu rõ hạnh phúc của một người khác không, dù đó là một người rất thân thiết với bạn?


Làm sao bạn biết, đối với 1 người, thế nào là hạnh phúc và thế nào là không hạnh phúc? Thế nào là tốt và thế nào là không tốt? Bạn nằng nặc rằng "em thế này mới tốt" hay "em thế kia là không được" nhưng bạn có chắc điều bạn cho là tốt sẽ thực sự tốt? 1 sự việc có thể là hạnh phúc đối với người này, có thể sẽ là bất hạnh với người khác. Bạn tìm thấy gì vui trong việc áp đặt hạnh phúc không phải của mình?


Tôi biết người tôi đang yêu không yêu tôi đấy, và người tôi đang yêu vẫn yêu 1 người khác đấy. Vậy thì bạn bảo rằng tôi là người thứ 3 và bạn ghét tôi? Cô ta cũng cho rằng tôi là kẻ phá hoại hạnh phúc và công khai mắng chửi tôi. Vậy bạn có nghĩ tôi gạt bỏ tất cả tự ái như một kẻ vô liêm sỉ, chịu đựng tất cả những chuyện đó vì điều gì không? Nếu bạn đã không hiểu thì làm ơn đừng ra vẻ hiểu đời và chỉ trích người khác. Nếu họ thật sự có hạnh phúc thì sẽ không có kẻ thứ 3 nào phá hoại được, và tôi có đủ tự trọng để chắc chắn không bao giờ hạ mình làm kẻ đó cả.


Tôi thừa nhận tôi đang không hạnh phúc đấy, nhưng nếu tất cả đổ vỡ thì lỗi lớn nhất là của tôi. Tôi không bao giờ đổ lỗi cho bất kì 1 ai khác về điều bất hạnh của mình. Tôi cũng sẽ không là một kẻ mạnh miệng đi xỏ xiên người khác về lỗi lầm của chính mình.


Tôi đã biết người tôi yêu lừa dối tôi rất lâu rồi. Tôi cũng có thể tha thứ và không thể quên. Cảm giác giả vờ tin 1 lời nói dối chắc chắn bạn không hiểu bằng tôi. Tôi chấp nhận gặm nhấm mọi đau khổ một mình, tôi không muốn ai trông thấy người tôi yêu có bất cứ lỗi lầm nào, vì đối với tôi anh ấy đã gần đến mức hoàn hảo rồi. Vì nỗi đau đó lớn hơn mọi thứ nên từ giờ trở đi, có bất cứ chuyện gì tôi cũng sẽ vượt qua, hoặc tôi sẽ đủ dũng cảm để buông tay như tôi đã từng. Anh ấy sẽ có hạnh phúc của anh ấy, có thể không ở nơi tôi, nhưng tôi cũng vẫn chúc mừng anh ấy. Và nếu có ngày đó thì tôi cũng cám ơn bạn vì đã ghét tôi, 1 phần nhờ đó mà người tôi yêu bỏ rơi tôi & tìm được hạnh phúc đích thực. Vậy nên bạn cứ ghét tôi đi nhé, vì tôi chẳng quan tâm nữa đâu : )



P.S: Tôi cố gắng viết bằng giọng văn nhạt nhẽo nhất có thể, hy vọng bạn có đọc thì cũng hiểu được