17.12.07

Ngày bình thường với muộn phiền đan thành chiếu hoa

Có bao giờ bạn cố giấu sự kiêu hãnh vào 1 góc tối, để chỉ cười nhạt trước những lời xúc xiểm của ai đó về những điều bạn không hề gây ra?

Có bao giờ bạn bật cười khi 1 người bạn không hề coi trọng cho rằng họ đang bao dung & tha thứ cho bạn đấy, rằng thì bạn hãy cảm ơn họ đi?

Có bao giờ bạn lặng lẽ nghe người bạn rất yêu quý trách móc, rằng vì bạn gái cũ của anh ấy gọi cho anh ấy & nói cô ta đang buồn?

Có bao giờ nhật ký của bạn không còn là nơi bạn thành thật với chính mình nữa?

Có bao giờ bạn từ bỏ tất cả các kế hoạch đã vạch ra từ nhiều năm & đã đi hơn nửa con đường chỉ vì muốn ở bên 1 ai đó?

Có bao giờ bạn đánh đổi những gì chắc chắn có để lấy 1 điều gần như chắc chắn không có?

Có bao giờ bạn dẹp bỏ tự ái vốn có, cố gắng lên tiếng vì bạn biết bạn chỉ im lặng khi đã quá giận mà thôi

Có bao giờ bạn suy nghĩ nhiều về 1 mối quan hệ tới mức lái xe hàng giờ không đến đâu cả, gần như tai nạn, ly cafe của bạn nguội ngắt & nước trong bồn tắm của bạn lạnh tanh?

Có bao giờ bạn đứng trên sân thượng đầy gió trong 1 ngày lạnh, nhưng nhận ra rằng lòng bạn lạnh hơn con gió kia rất nhiều

Có bao giờ bạn nghĩ trước khi bạn nói 1 điều gì đó cho chính bản thân mình mà cũng phải dè chừng thái độ của 1 người luôn cho rằng bạn là kẻ đi cướp hạnh phúc. Cô ấy ấy nói bạn thế nào cũng dc, nhưng đừng bao giờ làm cô ấy buồn nhé. Bạn nhận ra rằng nếu cả cuộc đời này cô ấy cứ đeo bám, thì sẽ không bao giờ bạn dc nói 1 câu gì mà bạn cho là phải cả. Bởi vì anh ấy sẽ nói em cần anh hay em cần tổn thương người ta? Và khi đó bạn hỏi anh cần tổn thương em hay anh cần cô ta không bị tổn thương, hay bạn sẽ đợi đến khi nào anh ta không còn quan tâm xem cô ấy buồn nữa? Nhưng thật sự bạn không làm tổn thương cô ấy mà là cô ấy tựlàm, vả lại cô ấy cũng chẳng là cái gì mà bạn phải đi quan tâm mà làm trò cho mệt. Nhưng có ai hiểu như thế không?

Bạn không chọn hạnh phúc hay tình yêu, mà là tình yêu & hạnh phúc chọn bạn. Cái duy nhất bạn dc chọn là người mà bạn gửi gắm hạnh phúc đó thôi. Một khi hạnh phúc chọn bạn, nó sẽ ở lại bên bạn, bạn không thể tách nó ra xa. Một khi hạnh phúc đã không chọn bạn, không fải đó là lỗi của bạn hay bất kì ai, mà là điều tự nhiên nó phải thế.

Khi người ta yêu thì không cần bất cứ lý do nào cả, nhưng khi người ta chia tay thì bất cứ điều gì cũng có thể là lý do. Vậy nếu tình yêu rời xa bạn thì sẽ không có 1 lý do nào là chính đáng cả, mà chỉ vì tình yêu đó không thuộc về bạn mà thôi.

Bao giờ cũng thế, sẽ có những người nói điều không hay về bạn. Họ nói như thế vì họ không hiểu bạn, nên bạn cũng chẳng cần nghĩ tới họ làm gì. Nhưng những ng bạn thương yêu nhất, bạn cho là người thân, bạn cho là hiểu bạn nhất lại nói những điều đó thì sao? Khi đó bạn nhận ra họ cũng như tất cả những người khác, hoặc trong 1 khoảng thời gian nào đó họ biểu hiện như những người khác. Khi đó bạn chỉ có thể chịu đựng những nỗi đau trực diện, vì trên lưng con nhím lúc này đã không còn chiếc lông nhọn nào nữa rồi. Em biết mình có thể chịu đựng tất cả, những nỗi đau lớn hơn thế rất nhiều nữa, nhưng hãy cho em 1 lý do nhé, 1 lý do để tiếp tục...

11 ngày sẽ là rất ngắn, và cũng sẽ rất dài....


Và nếu có ai đó đang đọc những dòng này thì hãy im lặng đi nhé, đừng kể cho ai cả, cũng đừng bàn tán, vì em chỉ viết cho em mà thôi

10.12.07

Sáng nắng, bình yên & 1 chút nghĩ quẩn

Bình yên đánh thức buổi sáng dậy, dịu ngọt. Trời nắng nhạt & lạnh. Quấn mình trong chăn là thú vui không thể tả, làm biếng haha :))
Photo Sharing and Video Hosting at PhotobucketPhoto Sharing and Video Hosting at PhotobucketPhoto Sharing and Video Hosting at Photobucket

Cất Teddy, cất voice & wc, sign out YM. Vừa mong những ngày này sẽ ko bao giờ dừng lại, vừa mong những ngày mới bắt đầu. Khi chìm đắm trong niềm hạnh phúc nhỏ, ng ta sợ ko dám buông nó ra vì lo niềm hạnh phúc lớn sẽ ko dến khi niềm hạnh phúc nhỏ cũng chẳng ở lại. Nhưng hãy cố tin, vì đời là vô thường & những thứ yêu thương tạm bợ thì ko thể kéo dài. Như hạt lúa giống gieo xuống lòng đất, nếu nó ko mục rữa đi thì sẽ ko thể sinh nhiều bông hạt. Nếu cứ lo sợ chiếc bánh hạnh phúc chỉ là chiếc bánh vẽ, thì sẽ ko bao giờ tự làm cho mình dc 1 chiếc bánh hạnh phúc thật, dù có thể ko to & ngon bằng chiếc bánh trong tưởng tượng. Hãy cứ tin & ước mơ đi nhé, vì có ai đánh thuế mơ ước của mình đâu.

Photo Sharing and Video Hosting at PhotobucketPhoto Sharing and Video Hosting at Photobucket
H. cũng nói hãy cứ yêu ng khác thì ng khác sẽ yêu em, nhưng trc hết em fải tự yêu mình thì mới yêu dc ng khác.
Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

Một khi con người ko tự tôn trọng bản thân mình, thì ng đó ko đáng cho bất cứ ai tôn trọng cả. Cũng ko đáng để quan tâm. Vậy tại sao fải bực mình khi họ làm điều j chướng mắt? Em sẽ nghĩ vì họ đụng chạm đến những thứ anh yêu thương, hay ít ra vẫn còn yêu thương nên anh như thế. Có thể đó ko fải là sự thật, nhưng em sẽ nghĩ vậy. Hay có thể đó là sự thật, thì anh biết em sẽ làm thế nào. Con tim hay con người vẫn thường hay nói dối thế mà.
Photo Sharing and Video Hosting at PhotobucketPhoto Sharing and Video Hosting at PhotobucketPhoto Sharing and Video Hosting at Photobucket

Mong nhớ anh không giống như cảm giác muốn 1 con điểm cao ở môn học ưa thích, ko giống cảm giác chờ đợi để xem 1 bộ film hoành tráng của Trần Khải Ca hay Trương Nghệ Mưu, ko giống cảm giác nghiền ngẫm đến mòn cả 1 bài hát nào đó của Carpenters. Mong nhớ anh ko hẳn là muốn anh fải về bên lập tức, vì ngay khi đang đợi anh, em cũng gặm nhấm nỗi hạnh phúc còn có anh để đợi, còn có anh sẽ trở về. Đó là những cảm giác mới & bền vững, vừa làm em bực bội nhưng cũng cho em êm ái dài lâu. Mong mau đến ngày về & ko mong đến ngày đi, mà chắc sẽ ko có ngày đi nữa, vì nếu đã có anh thì em còn fải đi đâu mà tìm?

Anh nói ng đó đã dc nhận nhiều hơn em rồi, tại sao em còn cứ fải nghĩ tội nghiệp ng ta. Có khi em cũng nghĩ vậy. Nhưng anh thử xem những ng xung quanh em & thấy so với họ em đã dc nhận nhiều hơn rất nhiều. Em lớn lên nguyên vẹn hình hài đã là 1 điều may mắn. Em có tư duy & kiến thức cũng là may mắn (hơn mấy hoa hậu củ chuối ;))) Còn ng đó có nhận nhiều hơn em hay ko làm sao anh biết? Có nhiều khi hạnh phúc là chiếc mặt nạ hoàn hảo nhất của sợ đơn độc, vì em đã từng như thế. Ng ta có cái dc thì ng ta sẽ có cái mất, cũng như em có cái mất thì sẽ đến lúc có cái dc. & em ko thích anh cứ chỉ trích 1 ng ko có tự trọng chút nào, vì anh như thế chỉ tự chuốc phiền, còn em tự nghĩ quẩn, nghe ko?

5.12.07

Vươn tay ra mà chạm đến yêu thương

Lâu rồi không vào trang này, bây giờ mới nhớ, chắc sẽ biến trang này thành nhật kí thật luôn, ko fải kiểu blog để viết lăng nhăng nữa.

Photo Sharing and Video Hosting at PhotobucketPhoto Sharing and Video Hosting at PhotobucketPhoto Sharing and Video Hosting at PhotobucketPhoto Sharing and Video Hosting at PhotobucketPhoto Sharing and Video Hosting at Photobucket

Sáng nay ngủ chập chờn, nói chuyện với anh nhiều quá, mà vẫn muốn nói nữa. Hội chứng thần kinh ko ổn định & có những đòi hỏi bất thường. Làm việc cũng ko tập trung, hôm qua lái xe lại xém bị tai nạn haizzzzz... Chẳng hiểu sao mấy bữa nay ko thoát khỏi những suy nghĩ về anh dc. Lúc trc cũng có, nhưng ko nhiều như bây giờ, chắc vì còn biết kiềm chế. Hình như bây giờ chẳng còn lý do j để kiềm chế cả, mà nó cũng bị kiềm quá lâu rồi. Ngọn núi lửa càng ngừng phun lâu năm thì khi phun trở lại sẽ càng mạnh mà. Ngay cả việc ngồi viết cái entry này, với cái văn phong nhạt thếch này cũng chẳng giống mình tí nào. 1 kiểu viết như đang nói thôi, ko có những suy nghĩ (tiêu cực), ko có mệt mỏi lo âu. À cũng có lo âu 1 tí, lo cảm nhận của con người sẽ thay đổi, lo những người xung quanh, lo người nào đó khi đã đau buồn quá sẽ ko chấp nhận dc 1 số việc. Mà nguyên tắc của mình là ko cho phép mình có rồi lại mất. Photo Sharing and Video Hosting at PhotobucketPhoto Sharing and Video Hosting at Photobucket

Nhưng nguyên tắc nào cũng có thể thay đổi, mà có khi người ta còn không biết khi nào hay tại sao. Như 1 nguyên tắc cơ bản nhất của mình là không để mắt tới những người có vợ hay có người yêu rồi. Vậy mà mình cũng chẳng biết nó bị phá vỡ từ khi nào, ko cố ý & lúc nào cũng bị dằn vặt về chuyện này. Mình ko bao giờ muốn là người đi xen vào "cuộc tình dài & rộng" của ng khác (mặc dù có vài lần người khác vì mình mà chia tay, lại ko cố ý nữa, đúng là không fải chuyện j cũng theo ý mình dc) nhưng thực tế hình như mình đã làm, ko biết từ khi nào & ko biết thế nào. Có thể người khác đọc vào sẽ nghĩ mình đang biện minh cho 1 sai lầm nào đó. Sao lại lảm nhảm thế này ko biết, mình ko fải là người hay giải thích trong bất cứ trường hợp nào, ngay cả khi bị hiểu lầm cơ mà.Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

Dường như những j mình đang có bây giờ là đã quá nhiều, ngoài tầm tay, ko dám nghĩ tới những j có thể có. Mình lại ko fải là người biết giữ cho yêu thương ở lại. Biết giữ dc thế nào khi lòng tin ko có, biết giữ thế ế nào khi mỗi ngày nỗi sợ hãi càng len lỏi. Càng gần lại càng sợ xa. Càng có lại càng sợ mất. Không fải là mình thiếu lòng tin vào bản thân, mà là vào người khác. Tin tưởng hoàn toàn vào người khác là 1 điều quá khó khăn. Tự bảo vệ mình lúc nào cũng là bản năng lớn nhất. Hãy tưởng tượng khi con nhím tháo bỏ hết gai nhọn trên lưng nó, nó trơ trụi & mỏng manh, yếu đuối & cô độc. Nếu yêu thương ko tiến lại gần nó & xoa dịu nó, những vết thương từ chỗ gai nhọn bị rút ra kia sẽ rỉ máu, dần cướp đi sinh mạng bé bỏng. Nhưng nó đau không chỉ vì những vết thương, mà nỗi đau lớn hơn là nó đã tin tưởng và yêu thương quá nhiều... Và vì nó chỉ là 1 con nhím yếu đuối, nó không nên như thế fải ko?
Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

Mình luôn nghĩ những toan tính cho cuộc sống của mình đã chiếm hết chỗ của yêu thương. Ai bảo yêu thương xa xỉ quá, còn mình lại chỉ là 1 phần tử hữu hạn. Ai bảo yêu thương ko có những tính toán, còn mình lại quá chi li. Ai bảo yêu thương khó đến, mà lại ra đi dễ dàng như thế, trong khi mình lại sợ lắm những mất mát & tổn thương.Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

Lo rằng những suy nghĩ của anh lúc này chỉ là cảm tính nhất thời. Nhìn thấy anh quen người khác ngay từ những ngày đầu, đi qua những rắc rối, ko biết rõ nhưng có vẻ yêu thương nhau lắm lắm. Rồi than thở trách móc, rồi mỉa mai châm chọc, rồi ghen tức dằn mặt. Đủ thứ. Cũng ko nghĩ đến lúc rơi vào tình cảnh thế này. Biết ko fải lỗi của mình nhưng vẫn thấy mình tệ quá. Xin lỗi về tất cả. Chỉ biết lúc này, điều muốn làm nhất là VưƠn TaY rA mÀ cHạM đẾn YêU tHưƠnGPhoto Sharing and Video Hosting at Photobucket


Sẽ 1 lần, dẹp bỏ những hoài nghi & dằn vặt, 1 lần thôi đánh cược cho cuộc đời mình. Hứa!Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

26.10.07

Rảnh

Chuyển dần dần sang đây, 360 khìn quá

Hôm nay lại rảnh, & lại lang thang

Không tin được mình chưa đến 20 tuổi

Đi qua nhiều con phố lắm

Biết mình sống từ những âm thanh

Nghe Jingle Bell thánh thót trong khu bán đồ trang trí Noel ở David Jones

Sợ Noel 1 mình

Sợ nhìn thấy mình đang loay hoay thoát khỏi những cơn mơ

Sợ suy nghĩ luẩn quẩn

Photo Sharing and Video Hosting at PhotobucketPhoto Sharing and Video Hosting at PhotobucketPhoto Sharing and Video Hosting at Photobucket

Nghe tiếng chuông từ mấy thứ đồ chơi trẻ con

Yêu quá

Ứơc mình còn đủ bé để yêu những thứ này thôi nhỉ

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket Photo Sharing and Video Hosting at PhotobucketPhoto Sharing and Video Hosting at Photobucket

Nghe mấy nhạc công trên đường chơi Flamenco "máu" quá

Dừng lại đứng tán dóc cười cợt (mà hông có mua CD haha)

Cũng hơi vui

Mà chú này nói tiếng Anh giọng Tây Ban Nha (nhớ anh Bảo nói tiếng Anh giọng Pháp hihi)

Nhớ Maxim ngày xưa ^^

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket Photo Sharing and Video Hosting at PhotobucketPhoto Sharing and Video Hosting at Photobucket

Nghe lại Julio Iglesias (bỏ lâu rồi)

Đau hơn 1 chút (mỗi lần nghe mỗi đau)

Đau nhất ất là Yesterday when I was young

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket
Julio Iglesias - Y...

Yesterday when I was young

Yesterday when I was young
The taste of life was sweet as rain upon my tongue
I teased at life as if it were a foolish game
The way the evening breeze may tease a candle flame
The thousand dreams I dreamed, the splendid things I planned
I always built, alas, on weak and shifting sand
I lived by night and shunned the naked light of day
And only now I see how the years ran away
Yesterday when I was young
So many drinking songs were waiting to be sung
So many wayward pleasures lay in store for me
And so much pain my dazzled eyes refused to see
I ran so fast that time and youth at last ran out
I never stopped to think what life was all about
And every conversation I can now recall
Concerned itself with me, and nothing else at all
Yesterday the moon was blue
And every crazy day brought something new to do
I used my magic age as if it were a wand
And never saw the waste and emptiness beyond
The game of love I played with arrogance and pride
And every flame I lit too quickly, quickly died
The friends I made all seemed somehow to drift away
And only I am left on stage to end the play
There are so many songs in me that won't be sung
I feel the bitter taste of tears upon my tongue
The time has come for me to pay for yesterday when I was young

Tomorrow I'll be young

hehe

24.10.07

Mới

Blog mới, từ hôm làm đến h chưa đụng nữa
Coi như mở hàng hôm nay


Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket


Pix chụp ở nhà, hoa đang nở đẹp quá, nhớ Dalat